Đang pha...
Đang pha...
Chúng tôi chọn một căn nhà cũ thay vì mặt tiền lớn. Đây là lý do.

Khi tìm địa điểm mở quán, nhiều người khuyên: "Mặt tiền lớn, đường rộng, có chỗ đậu xe — thì mới có khách." Lời khuyên ấy đúng cho 90% người làm F&B. Nhưng chúng tôi chọn 10% còn lại.
Quán nằm cuối một con hẻm nhỏ ở Quận Bình Thạnh. Nhà không mặt tiền lớn, không bảng hiệu sáng. Bạn đi qua sẽ không thấy — phải biết mới ghé được.
Đó là một căn nhà cấp 4 cũ, xây từ những năm 80. Trước đây là nhà ở. Chủ cũ đi nước ngoài, để lại cho người em họ thuê làm kho. Khi chúng tôi đến xem, sàn vẫn còn lát gạch bông cũ — loại gạch Sài Gòn xưa, hoa văn xanh trắng đối xứng.
Chúng tôi giữ nguyên. Không lát gỗ giả. Không đổ epoxy bóng. Gạch bông cũ là một phần của câu chuyện mà nơi này đã có từ trước khi chúng tôi đến.
Có ba lý do.
Thứ nhất: tiền thuê mặt tiền gấp 3-4 lần. Số tiền dư đó, chúng tôi đầu tư vào hạt cà phê tốt, máy xay tốt, và lương cho 2 bạn pha chế.
Thứ hai: khách đến quán mặt tiền thường "tiện đường ghé". Họ uống nhanh, chụp một tấm, rồi đi. Khách đến quán cuối hẻm phải có lý do để đi tìm. Họ ở lại lâu hơn. Họ về kể với bạn bè.
Thứ ba: quán cuối hẻm có cái yên tĩnh mà mặt tiền không bao giờ có. Không tiếng xe máy chạy ngang. Không khói. Không loa quảng cáo nhà bên. Chỉ có gió, lá cây trong sân nhà đối diện, và tiếng phin cà phê nhỏ giọt.
Một tầng trệt. Hai bàn gỗ lớn ở chính giữa, bốn bàn nhỏ sát tường. Tổng cộng 14 chỗ ngồi. Đó là chủ ý — chúng tôi không muốn đông.
Một đèn vàng treo ở trên — đúng một bóng đèn, không chùm đèn rườm rà. Tường để mộc, không sơn lại sau khi nhận nhà. Có vài vết loang lổ nơi sơn cũ bong — chúng tôi để vậy. Đó là "wabi-sabi" — vẻ đẹp của sự không hoàn hảo, như người Nhật gọi.
Cây xanh: một chậu trầu bà ở góc, một chậu hoa giấy hồng phấn ngoài cửa. Vợ chăm. Mỗi sáng tưới một lần.
Đa phần là người độc thân, người làm văn phòng buổi sáng, hoặc các bác lớn tuổi sống quanh khu. Có một anh nhà văn ngồi viết mỗi sáng thứ Tư — anh gọi cùng một ly cà phê đen, ngồi cùng cái bàn, suốt 4 tháng qua. Chúng tôi không hỏi anh viết gì. Anh không kể.
Có một chị mẹ trẻ — ghé buổi sáng thứ Bảy, một mình. Lần đầu chị ngồi 15 phút rồi đi. Lần thứ hai 30 phút. Bây giờ chị ngồi cả buổi sáng, đọc sách, không bật điện thoại.
Đó là kiểu khách quán cuối hẻm có. Họ không ghé tình cờ — họ chọn.
Mở một quán cafe mặt tiền lớn, đông khách, doanh thu cao — đó là một cách. Mở một quán cuối hẻm, ít khách, nhưng ai đã đến rồi sẽ đến lại — đó là cách của chúng tôi.
Không có cái nào đúng tuyệt đối. Mỗi người làm theo lựa chọn của mình.
BOW Coffee chọn cuối hẻm. Bởi vì chúng tôi tin rằng một quán cafe tốt — như một quyển sách hay — không cần phải lớn tiếng để được biết đến.
Đọc tiếp

Một buổi sáng chậm rãi không cần máy móc — chỉ một chiếc phin và sự kiên nhẫn.

Lấy cảm hứng từ những chiều Sài Gòn nóng, chúng tôi muốn một ly mát đầy thiên nhiên.